Thật dễ dàng để nhìn vào tỷ số chung cuộc 120-113 và nghĩ rằng Houston Rockets đã bám sát Miami Heat vào đêm thứ Hai. Bạn đã nhầm. Hoàn toàn nhầm. Trận đấu này đã kết thúc ngay từ hiệp hai, và tất cả là nhờ Jimmy Butler biến Toyota Center thành sân chơi riêng của mình. Anh ấy kết thúc trận đấu với 28 điểm, 8 rebound và 7 kiến tạo, nhưng những con số đó hầu như không nói lên được cách anh ấy kiểm soát mọi pha bóng.
Hãy nhìn xem, Rockets đã khởi đầu mạnh mẽ, tôi phải công nhận điều đó. Fred VanVleet đã ghi một vài cú ba điểm sớm, và Alperen Sengun vẫn thực hiện những pha post-up quen thuộc, thậm chí ghi 10 điểm trong hiệp một. Họ dẫn trước 34-31 sau hiệp một, và trong một khoảnh khắc thoáng qua, bạn nghĩ, "Có lẽ Houston có điều gì đó ở đây." Sau đó Butler quyết định đã đủ. Anh ấy ghi 13 điểm chỉ trong hiệp hai, thực hiện những cú nhảy khó và đột phá mạnh mẽ vào rổ. Miami đã vượt trội Houston 36-22 trong hiệp đấu đó, dẫn trước 67-56 khi bước vào giờ nghỉ giữa hiệp. Đó là một màn trình diễn đỉnh cao.
**Yếu tố Caleb Martin và chiều sâu đội hình của Miami**
Vấn đề là: Miami không chỉ dựa vào Butler. Họ là một đội hình có chiều sâu, và chiều sâu đó tỏa sáng khi những cầu thủ như Caleb Martin đạt phong độ cao. Martin, người chỉ chơi 17 phút, đã đóng góp 13 điểm, bao gồm một vài cú ba điểm quan trọng trong hiệp ba khi Rockets cố gắng lội ngược dòng. Kevin Porter Jr., trở lại đội hình Rockets sau một thời gian dài chấn thương, thực sự đã mang lại một tia hy vọng ngắn ngủi cho Houston, ghi 14 điểm trong 25 phút. Nhưng mỗi khi Houston đến gần tầm với – họ rút ngắn khoảng cách xuống sáu điểm đầu hiệp bốn – Miami đều có câu trả lời. Không phải lúc nào cũng là Butler. Đôi khi là Tyler Herro, người đã có 17 điểm thầm lặng nhưng đã thực hiện một cú nhảy kéo lên quyết định khi còn năm phút để đẩy khoảng cách lên hai chữ số.
Và phải công nhận: Bam Adebayo là một quái vật dưới rổ, giành 12 rebound cùng với 15 điểm của mình. Anh ấy thực hiện tất cả những pha bóng thầm lặng không xuất hiện trong các đoạn highlight nhưng giúp bạn giành chiến thắng. Jabari Smith Jr. của Houston, mặt khác, đã vật lộn để tìm lại nhịp điệu của mình, chỉ ném 4/13 từ sân để có 11 điểm. Anh ấy có tài năng, nhưng sự ổn định vẫn là một trở ngại lớn đối với tiền đạo trẻ này. Sengun kết thúc với 20 điểm và 10 rebound vững chắc, nhưng anh ấy thường bị cô lập và không nhận được đủ sự hỗ trợ từ đồng đội khi Butler khóa chặt các đường chuyền.
**Tại sao Houston vẫn còn rất xa**
Nói thật: Rockets vẫn còn một chặng đường dài. Họ có những mảnh ghép, chắc chắn rồi. Jalen Green ghi 22 điểm, nhưng anh ấy cũng phải thực hiện 21 cú ném để đạt được con số đó. Kiểu tấn công kém hiệu quả đó sẽ không thể chống lại các đội hàng đầu như Heat. Họ thiếu cường độ phòng ngự và sự lãnh đạo của các cựu binh mà Miami mang lại mỗi đêm. Heat đã buộc Rockets mất bóng 15 lần, biến những pha đó thành những cú ghi điểm dễ dàng. Bạn không thể cho một đội như Miami thêm những pha bóng và mong đợi chiến thắng. Đó chỉ là bóng rổ cơ bản.
Dự đoán táo bạo của tôi? Trừ khi Rockets thực hiện một động thái đáng kể để có được một ngôi sao hai chiều thực sự trong mùa giải này – không chỉ là một tài năng trẻ khác – họ sẽ bị mắc kẹt trong cuộc trò chuyện về giải đấu play-in ít nhất hai năm nữa. Họ đơn giản là không có khả năng phòng ngự hoặc sức mạnh tấn công ổn định để cạnh tranh với các đội lớn. Miami, tuy nhiên, vẫn tiếp tục làm những gì họ làm. Đội Heat này, với Butler chơi ở đẳng cấp này, là một mối đe dọa thực sự để vượt qua khu vực miền Đông, bất kể vị trí hạt giống của họ. Họ đơn giản là được xây dựng khác biệt.