Sự táo bạo của Wemby: Hình ảnh phản chiếu của Draymond
Draymond Green, người không bao giờ ngại phát biểu hay đưa ra ý kiến mạnh mẽ, đã thấy mình ở một vị trí kỳ lạ sau tuyên bố MVP gần đây của Victor Wembanyama. Wemby, vẫn còn là tân binh, đã nói với tờ *Le Parisien* của Pháp rằng anh ấy tự coi mình là "MVP của mùa giải." Green, trên podcast của mình, ban đầu đã chế giễu. "Anh ấy đang ghi trung bình 21 [điểm], 10 [ rebounds], và 3 [blocks]," Green nói. "Đó không phải là một MVP."
Hãy nhìn xem, Green biết một MVP trông như thế nào. Anh ấy đã chơi cùng với Stephen Curry, người từng 4 lần đoạt MVP. Anh ấy đã chứng kiến LeBron James thống trị trong nhiều năm. San Antonio Spurs của Wembanyama đã kết thúc mùa giải 2023-24 với thành tích tệ hại 22-60, tệ thứ hai ở Western Conference. Nikola Jokic, MVP có khả năng, đã dẫn dắt Denver Nuggets giành 57 chiến thắng. Khoảng cách thống kê, chưa kể khoảng cách thành công của đội, là rất lớn. 21,4 điểm, 10,6 rebounds và 3,6 blocks mỗi trận của Wembanyama là lịch sử đối với một tân binh, nhưng không phải là cấp độ MVP trong một giải đấu có Jokic, Luka Doncic và Shai Gilgeous-Alexander.
Hiệu ứng gương
Đây là điều: bạn gần như có thể nghe thấy cuộc đấu tranh nội tâm của Green. Tiền đạo kỳ cựu, nổi tiếng với sự tự tin không ngừng và những phát biểu thường mang tính khiêu khích, đã phải đánh giá cao sự táo bạo tuyệt đối. Bản thân Green từng tuyên bố Warriors mùa giải 2015-16, một đội đã giành 73 trận thắng, là "đội bóng vĩ đại nhất từ trước đến nay." Anh ấy luôn ủng hộ bản thân và đội của mình, đôi khi đến mức cường điệu. Bình luận của Wemby, theo một cách nào đó, là sự phản ánh ngọn lửa cạnh tranh của chính Green. Đó là loại sự tự tin phân biệt giữa người giỏi và người thực sự vĩ đại, ngay cả khi nó còn quá sớm.
Bản thân Green chưa bao giờ ngại đưa ra một tuyên bố kỳ lạ. Bạn có nhớ khi anh ấy nói với Kevin Durant, giữa trận đấu, "Chúng tôi không cần bạn"? Đó là loại cái tôi và niềm tin thúc đẩy các nhà vô địch. Wemby, ở tuổi 20, đang thể hiện sự tự tin không thể lay chuyển đó. Anh ấy là một tài năng thế hệ, tân binh đầu tiên kể từ Shaquille O'Neal vào mùa giải 1992-93 đạt trung bình hơn 20 điểm, 10 rebounds và 3 blocks. 3,6 blocks mỗi trận của anh ấy đã dẫn đầu toàn bộ NBA. Đây không chỉ là sự cường điệu; đó là sản phẩm hữu hình.
Tại sao lại khinh thường?
Vậy tại sao Green lại bác bỏ ban đầu? Bởi vì có sự khác biệt giữa sự tự tin và ảo tưởng. Green hiểu sự vất vả. Anh ấy biết những hy sinh và thành công của đội cần thiết cho các cuộc trò chuyện về MVP. Spurs đã thua 18 trận liên tiếp từ ngày 29 tháng 10 đến ngày 17 tháng 12, một kỷ lục của đội. Bạn không nhận được sự xem xét MVP khi đội của bạn tệ như vậy. Warriors của Green đã giành 67, 73 và 67 trận thắng trong các lần vô địch của họ. Thành công của đội là tối quan trọng.
Nói thật: Green có lẽ thấy một chút bản thân trẻ hơn, ngông cuồng hơn của mình trong Wemby. Và trong khi anh ấy tôn trọng sự táo bạo, anh ấy cũng biết thực tế của giải đấu. Bạn phải kiếm được cuộc nói chuyện về MVP đó. Bạn không chỉ tuyên bố nó. Đó là một danh hiệu cho người chiến thắng, không chỉ là một kỳ tích thống kê trong một đội thua cuộc. Sự xuất sắc cá nhân của Wemby là không thể phủ nhận; anh ấy đã có một trận đấu 40 điểm, 20 rebounds trước Knicks vào ngày 29 tháng 3, một kỳ tích chưa từng thấy kể từ Karl-Anthony Towns vào năm 2019. Nhưng chiến thắng của đội quan trọng hơn những pha highlight cá nhân cho giải thưởng cụ thể này.
Wemby sẽ giành được một MVP, thậm chí có thể nhiều lần. Nhưng nó sẽ không phải là năm tới. Dự đoán táo bạo của tôi? Anh ấy sẽ lọt vào đội hình All-NBA trong hai mùa giải tới, nhưng danh hiệu MVP sẽ phải chờ cho đến khi Spurs là một trong bốn hạt giống hàng đầu ở miền Tây.